TÀI NGUYÊN KHỞI NGHIỆP

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    SỐNG LÀ PHẢI MƠ

    THÂN CHÀO QUÍ THẦY, CÔ & CÁC BẠN ĐẾN VỚI BLOG KHỞI NGHIỆP - HẢI NGUYÊN VĂN!
    “ Mỗi người dù ít hay nhiều đều học ở bất kỳ người khác đôi điều gì đó” - Chúc mọi người sức khỏe, niềm vui, “TÂM” để trọn nghề và “NHẪN” để ước mơ!
    Gốc > TRẢI NGHIỆM TRẺ > BLOG VIỆT >

    THÁNG TƯ SẮP TÀN

    Thứ hai, 28/4/2014 08:37 GMT+7

    Dẫu năm tháng qua đi, chúng ta nên giữ trong lòng mình đốm lửa, để khoảnh khắc cô đơn vô cùng nào đó, có thể tự sưởi ấm lấy mình.

    Lãng Yên

    Đã có rất nhiều ngày em ngồi lặng lẽ nơi đó, một mình, nhìn mọi thứ trôi qua những kẽ tay buồn. Tự dưng chỉ cần nghĩ đến trở về nơi ấy là thấy lòng mình rộn rã. Ký ức đẹp như cơn mưa mùa hạ, những mùa hạ không thể nào chết đi được. Đêm nay không phải là một đêm mùa hạ cũ kỹ và nhớ nhung, chỉ là mọi thứ đang vùn vụt trôi quá. "Thế là hết nước trôi qua cầu...".

    Lần nào là vĩnh viễn, lần nào là hội ngộ, lần nào là chia lìa? Mùa bắt đầu ủ ê vì những cơn mưa dài lê thê. Tháng tư sắp tàn, mùa chò nâu sắp qua đi. Bây giờ, chỉ cần một cơn mưa đêm trút xuống, những cánh chò cuối cùng sẽ chạm đất, theo gió bay xào xạc trên từng góc phố. Hình như em chẳng còn về kịp để nhặt cánh chò cuối, phải không em?

    Nhớ nhung, lúc này phù phiếm quá, như những áng mây không bến bờ neo đậu, như những hạt sương tan, như giấc mơ chới với chạm đỉnh ngày. Nếu còn nhung nhớ thì hãy giữ lại trong trái tim mình tiếng cười khúc khích, dưới gốc chò, nơi góc công viên thưa người, ngô nghê như trẻ nhỏ. Người ta bảo vì em nhung nhớ nên thành ra chỉ viết được những điều lê thê buồn thế này.

    loaken-8242-1398648626.jpg

    Ảnh: Xuân Chính.

    Thế nhưng không hẳn vậy, ký ức vốn dĩ ngủ yên rồi, chỉ là vì tuổi thanh xuân của em đang cất giữ nơi ấy. Chúng ta, dẫu năm tháng qua đi, cũng nên giữ trong lòng mình đốm lửa, để khoảnh khắc cô đơn vô cùng nào đó, có thể tự sưởi ấm lấy mình, tự ôm lấy mình mà thương yêu, mà nhung nhớ.

    Lúc này, những buổi chiều lang thang, tự dưng em muốn có một đứa con với người đàn ông đủ dịu dàng để làm cha của những đứa con em. Một đứa con gái nhỏ tròn trịa, mặc chiếc váy hoa, mang một đôi giày nhỏ... Và mỗi buổi chiều bàn tay bé nhỏ ấy nắm lấy tay em đi về trên con đường quen thuộc, kể cả khi bức tranh đẹp đẽ đó tuyệt nhiên không hề có hình bóng của người đàn ông nào cả. Cũng chẳng có gì đáng sợ mà, phải không? Liệu em có đang phù phiếm quá không?


    Nhắn tin cho tác giả
    Hải Nguyên Văn @ 19:41 01/05/2014
    Số lượt xem: 350
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến